Du Học Là Đánh Đổi Cả Thanh Xuân Ở Xứ Người

Ngầy đăng: 2018-05-30
Du học là lỉnh kỉnh đồ đạc, sang một đất nước mới và mọi thứ bắt đầu mới , đầy lạ lẫm. Thế là bắt đầu cuộc sống du học xa nhà.

Các bạn biết không bây giờ ở Hàn đã 3 giờ rồi đấy nhưng tôi vẫn chưa ngủ được vì sao à vì cả tháng này đáng thất nghiệp loay hoay chưa kiếm được công việc mới điều đó đồng nghĩa với việc tiền ăn tiền nhà và tiền lãi vẫn chưa có để trả 
ak còn cả tiền bố tôi đang bị suy thận mỗi tuần phải chạy thận 3 lần cũng đang mong tiền lương của con nữa.

Và đâu là nguyên nhân dẫn đến tình cảnh này tôi sẽ kể cho các bạn nghe nhé

Tôi sinh ra trong một gia đình có 3 anh chị em làng chài và tôi là con út các bạn biết rồi vì là con út nên tôi rất được nuông chiều .Bố tôi là một người rất thương con và cách dạy con của bố tôi thật đáng để tôi kính phục vì sau khi đọc rất nhiều sách phát triển bản thân thì tốt mới biết rằng đó là cách dạy con mà ông bố của cuốn sách 7 thói quen hiệu quả hay dùng để dạy con mình nhưng với bố tôi thì chỉ là một người làm thuê suốt ngày nằm dưới biển để nhặt từ đồng về cho tôi ăn học và cha tôi vẫn chưa học hết trung học. mẹ tôi thì rất cưng chiều tôi và chăm tôi từng tí một.

Ngày ấy tuy sống trong một gia đình nghèo nhưng bố mẹ tôi không để cho anh e tôi thất học và luôn động viên anh em tôi học hành cho tốt bố mẹ sẽ cho học đến nơi đến chốn và tuy nghèo bố mẹ thì phải làm lụng vất vả nhưng bố mẹ chẳng để anh em tôi phải làm một việc gì chỉ ăn với học .

Và tôi hồi đi học tiểu học đã có bản tính nghịch ngợm nhưng được cái tôi học rất giỏi môn toán và năm tôi học lớp 5 thì đã được lọt và 1 trong 4 người giỏi nhất toàn để đi thi toán tuổi thơ cấp huyện lên cấp 2 tôi là một học sinh ưu tú học lệch, học được toán lý hoá nhưng văn anh thì dốt không có chỗ chê và năm lớp 9 tôi lại được chọn và đội tuyển toán và casio để đi thi huyện năm ấy tôi trược casio còn toán thì cũng có 1 vé giải khuyến khích.

Nói thật đó thật sự là một kỳ tích cho tôi và gia đình rồi vì ở cái làng chài đó thì học là cái điều gì đó quá cao với bọn trẻ như chúng tôi và với tôi một gia đình nghèo bố mẹ không có học hành và cũng chả có chỉ dẫn gì cho tôi học ép bực tôi học hành gì hết mà đó là nhưng điều tôi làm được nhờ tự giác học và may mắn có một tí năng khiếu .Và tôi lại đỗ cấp 3 với điểm số toán cao ngất của mình tôi lại được vào chọn 1 toán của trường năm ấy có 13 lớp.

Và rồi sau nhiều bài thi loại căng thẳng và gây cấn tôi đã được vào đội tuyển vật lý chính thức để chuẩn bị cho cuộc thi tỉnh sắp tới và rồi tôi biết đến game mà trước đó tôi đã có chơi nhưng sau đó ko chơi nữa nhưng khi lên cấp 3 gần thị trấn nên có rất nhiều quán nét nên tôi lại quay lại đường cũ. Chơi game đồng nghĩa với việc không học, thế là tôi lại về nhà bảo với bố mẹ rằng lý 10 không có trong đề thi đại học nên con sẽ xin ra khỏi đội nhưng thật chất đó chỉ là cái cớ thôi vì khi tôi đã chơi game thì chả bao giờ tôi học nữa và nếu không học thì sẽ bị đào thải ngay nên xin ra trước không bị đào thải nhục
Thế bố mẹ tôi bảo tùy con tính vì thật sự bố mẹ tôi có biết gì về việc học hành đâu và bố tôi thì lại dạy tôi bản chính trị không bảo giờ đòn roi mà toàn bằng thương lượng và tự cho chúng tôi chịu trách nhiệm về việc làm của mình và bố chỉ là người hướng dẫn góp ý.

Và thế tôi lao đầu vào game không học hành gì hết con bố mẹ tôi thì tin tưởng tôi nên không quan tâm gì đến việc học của tôi cả mà thật sự quan tâm cũng chả bt gì rồi việc học sa sút nhà tôi lại nhận được tin dữ bố tôi đã bị suy thận giai đoạn 2 và một thời gian nữa sẽ chuyển sang giai đoạn 3 và đã phải chạy thận và các bạn biết rồi đấy chạy thận rất tốn kém và bố tôi là chủ cột của gia đình. Vì chúng tôi mà bố ngày nào cũng nằm giới nước cả ngày kiếm từng đồng về để nuôi anh em tôi ăn học và vì bố bị bệnh khớp nên đã uống nhiều thuốc giảm đau để có thể làm được nên đã bị hư thận.

Và năm ấy tôi cũng học 12 rồi tôi chợt nhận ra Q# ơi mày sai rồi và khi ấy tôi đã đã nảy ra một ý nghĩ là sẽ đi Hàn thêm chương trình vừa học vừa làm thì mới có thể duy trình được việc học và cũng có thể kiếm tiền và duy trì được sự sống cho bố.Và đấy là suy nghĩ của một đứa trẻ 17tuổi và 17 năm qua chỉ biết tiêu tiền của bố mẹ chưa biết cảm giác làm thuê là gì ?Và rồi tôi được bố mẹ chấp thuận sau khi có kết quả học cấp 3 tôi đã làm hồ sơ để đi Hàn.

Rồi 6 tháng sau tôi có visa để sang Hàn .Khi đặt chân sang Hàn có nghĩa là tôi đang phải gánh 1 khoản nợ 370 triệu đồng tiền chi phí đi học phí 1 năm và ký túc xá 1 năm. Ở cái năm 18 tuổi năm 2016 thì đó không phải là số tiền nhỏ 
tôi cứ nghĩ cuộc đời sẽ là màu hồng khi sang hàn, đó là suy nghĩ của một trẻ trâu ăn bám 18 năm trời 
Nhưng không, cuộc sống ở cái đất nước tư bản này khắc nhiệt, mọi thứ đều được đo bằng tiền, việc học thì chưa ổn định nhưng phải lo đi kiếm việc là thêm rồi vì ở nhà tiền lại đang chồng chất lên từng ngày ôi bao nhiên thứ tiền đổ dồn vào tôi. Loay hoay tôi cũng đã kiếm được một công việc làm đêm từ 7 giờ tối đến 7 giờ sáng lần đầu tiêu đi làm tôi đã tính bỏ cuộc nhưng vì chỉ có 2 lựa chọn 1 là làm, 2 là bán nhà trả nợ và giết bố mày.

Thế là tôi đã là đứng xuyên đêm chỉ nghỉ 1 tiếng ăn cơm đứng cho sưng chân sáng về tôi phải đi học chứ không được ngủ nhưng học hành có vào được chữ nào đâu khi đã thức xuyên cả đêm để làm học 4 tiếng trên trường về nhà ăn vội miếng cơm để ngủ 3 tiếng rưỡi để còn dậy đi làm.

Giờ sang hàn được 2 năm rồi tôi mới thấy rằng đấy là công việc nhẹ nhất tôi từng làm. Làm được một thời gian tôi lại không có việc buộc tôi phải nghỉ việc rồi loay hoay đi kiếm việc mãi không có. Bao nhiêu suy nghĩ lại ùa về, đôi khi tôi tưởng chừng mình sắp bị phát điên ấy và rồi kỳ nghỉ ngắn ngày giữa kỳ đến tôi xin được làm xây dựng ở một công trình vào mùa nắng.

Nói thật cái nắng ở Hàn nó chả khác gì cái nắng khô hanh và gió lào ở mình miền trung quê tôi đâu.
Ngày đầu tiên đi làm xây dựng tôi đã khóc , khóc không chỉ vì mệt mà còn khóc vì thương người đang làm việc và nhất là công việc xây dựng ở đây và khi đó nước mắt tôi hòa lẫn vào mồ hôi nên chả ai biết.

Xây dựng là công việc mà khi nói thì các bạn đã biết nó vất vả thế nào rồi chứ chắc là cứ 1 phút là lại phải uống nước một lần, đôi khi hoa cả mắt và sắp ngã gục xuống nhưng bỗng ở sau lưng tiếng thằng tổ trưởng lại vang lên nhanh lên "thằng chó này", lại làm tôi tỉnh táo khi đó tôi mới thấm rằng tiền dễ kiếm thật. Mỗi sáng dậy, cứ đi làm là chân tay nhấc không được vì đau cơ mang vác quá nhiều.

Đêm về lại nằm ủ chăn khóc vì nhớ nhà thương bố mẹ và cảm thấy tội lỗi vì ngày xưa không biết đồng tiền làm ra khó thế nào và tiêu tiền chả bao giờ tôi suy nghĩ. Hối hận à! Chẳng làm được gì đâu, thế rồi kỳ nghỉ mấy tuần đã hết tôi lại phải về đi học.

Rồi tôi xin được vào một xưởng giặt công nghiệp giặt chăn ga gối đệm cho nhà nghỉ ấy cũng xuyên đêm 12 tiếng thật là kinh khủng tôi là đến nỗi mà các đầu ngón tay và các khớp ngón tay lúc nào cũng bị thâm viết không được. Mà nó còn bắt làm cả 12 tiếng chỉ cho nghỉ 15 phút ăn cơm hễ mà chống tay lấy hơi cái nó lại chửi như chó và rồi tôi cũng xin nghỉ vì môi trường làm việc quá độc hại toàn thuốc thải ...

Rồi lại xin được làm nhà hàng đi rửa bát cũng là 12 tiếng và ban đêm. Đêm nào cũng thế bắt đũa nó sắp từng chồng rửa mãi chả thấy hết. Đôi khi mệt quá tôi lại giả vờ đau bụng rồi lại xin đi vệ sinh, lại lên úp mặt buồn cầu ngủ 5 phút rồi lại xuống chiến đấu tiếp, cứ như thế các bạn à ! tôi lớn lên khi nào không biết giờ tôi chỉ có một mong ước trả hết nợ và kiếm cho bố mẹ tôi ít tiền tôi thì giờ không thể học được nữa rồi vì không gia hạn được visa nên giờ tôi đã bất hợp pháp bên Hàn 
Nhưng tôi sẽ không thất học đâu các bạn à tôi sẽ làm lại cuộc đời mình vì tôi biết được rằng chỉ có con đường học là con đường thoát nghèo duy nhất và sẽ không bị ai khinh thường. Các bạn biết không, cái cảm giác mà đã làm cả đêm rồi sáng hết giờ nó vẫn chưa cho về mà còn bắt ở lại nghe chửi tại sao đêm qua làm ít thế chúng mày là mấy con chó lười à, chúng mắng thậm tệ ,nước miếng cứ bắn thẳng vào mặt mấy bạn làm cùng nhau cứ đùa là sáng sớm được tắm mưa xuân và luyện nghe cho tỉnh táo để về đi học. Hay là những lần làm nhà hàng gặp phải những bà chủ hay những người quản lý khó tính nó chửi mình như chó rồi mình cũng chỉ biết cúi đầu xin lỗi cho dù biết mình không sai và nó đang ép mình và vắt cạn mình. Giờ đây không đi học nữa thì tôi chọn đi làm xây dựng vì làm xây dựng thu nhập cao một tí nhưng làm ngày 12 tiếng đã là 1 thách thức rồi ấy thế mà mùa đông đôi khi âm 17 độ cũng cố gắng đi mà làm nó lạnh lắm nó lạnh nhói tận và trong tim ấy ...

Các bạn à ! tôi biết bây giờ tôi chưa thành công nhưng ít nhất tôi cảm thấy may mắn vì đã trải qua 2 năm 11 ngày sống ở bên hàn này tôi cảm thật may mắn vì mình đã học được rất nhiều thứ học cách chịu đựng mọi thứ, học cách trộn cơm với nước lạnh cho dễ nuốt để có sức mà làm nói thật cho đến giờ tôi vẫn chưa trả hết nợ đâu.

Và giờ tôi chỉ có một mong ước là công việc thật ổn định để tôi có thể kiếm tiền trả hết nợ rồi sau đó cho bố mẹ tôi một ít để dưỡng già, còn tôi sẽ về Việt Nam để học và làm lại cuộc đời mình, tôi không thể suốt đời làm cầu thang cho người khác dậm được.

Và tôi mong rằng các bạn trẻ sẽ hiểu được điều tôi muốn nói trong câu chuyện này. Đây là hành trang của tôi nhờ nó mà tôi nhận ra rất nhiều biết rằng mình ngu nhường nào.

Kenhnhatban.com

Du học, phải đối mặt với vô vàn thử thách khi yêu xa. Nghi ngờ, nhớ nhung, muốn chạm mà không được, muốn nắm tay mà đành ngậm ngùi… Ngày nào cũng vật vờ với chiếc điện thoại nói liên miên, đủ thứ trên trời. Đến ngày lễ tình nhân một nửa kia ở nhà khóc ròng vì tủi thân, còn mình thì dỗ dành đến mỏi miệng .

DMCA.com Protection Status


Bài viết liên quan
DU HỌC SINH - Đừng chết trong sự cô đơn

DU HỌC SINH - Đừng chết trong sự cô đơn

Du học?
Nghe vừa lạ vừa gần ......
Du học, có thật sự đẹp đẽ như người ta vẫn thường tưởng tượng?
Tâm sự xa quê : Hôm nay con lại nhớ nhà mẹ ơi

Tâm sự xa quê : Hôm nay con lại nhớ nhà mẹ ơi

Mới đó thôi mà gần một năm rồi, cuộc sống xa nhà một mình quyết định tất cả chẳng dễ dàng chút nào. Có những ngày ví dụ như hôm nay con mệt,yếu lòng đến mức tưởng chừng như chỉ một cái chạm nhẹ cũng có thể gục ngã
Du Học là để trưởng thành

Du Học là để trưởng thành

Du học là để đứng lên từ vấp ngã, để lớn lên, để một mình gánh chịu tất cả, để tự lo cho bản thân, là để trưởng thành
Du Học Nhật Bản - Du học là để học về cuộc đời

Du Học Nhật Bản - Du học là để học về cuộc đời

Kenhnhatban.com - Mỗi buổi sáng thức dậy, cảm giác đầu tiên sẽ là sự cô đơn, rồi tự hỏi mình đang ở đâu và sắp làm gì? Nhìn ra ngoài cửa thấy sương lạnh buốt và biết mình có một ngày dài để chiến đấu. Nghe tiếng mình nhỏ nhẹ trong lòng: " Ráng lên nà
Tâm Sự Du Học Nhật Bản - Đi Du Học là để trưởng thành

Tâm Sự Du Học Nhật Bản - Đi Du Học là để trưởng thành

Kenhnhatban.com - DU HỌC, CHỈ THẤY LAPTOP LÀ NGƯỜI BẠN TRI KỈ NHẤT, LÀ NGƯỜI TÌNH CHUNG THỦY NHẤT MÀ MÌNH TỪNG THẤY..


Du Học Nhật Bản - Xuất Khảu Lao Động Nhật Bản